Đọc bài 'Sau sinh chồng sợ yêu vợ' em cũng muốn ít nhiều kể chuyện của mình, mong nhận được sự tư vấn của mọi người.
2 vợ chồng em đều là nhân viên văn phòng có mức thu nhập nếu 'khéo co' cũng chỉ đủ ăn, đủ chi viêm đại tràng tre bi ho. Chồng em là một người đàn ông khá gia trưởng, nóng tính, hơi thô lỗ và ít thể hiện ra mặt sự yêu thương dành cho vợ. Nhưng anh là người biết vun vén và lo cho gia đình.Khi chưa có con, cuộc sống của chúng em khá yên ổn (vì biết anh nóng tính nên mỗi lần anh quát tháo, em đều nhịn) nhưng từ ngày có con 'sóng gió' cứ liên tục ập đến cũng chỉ vì tính cộc cằn của chồng em.Hồi mới sinh, anh bắt em phải ăn cái này, không được ăn cái kia, không cho em ngồi quạt, không cho em đụng nước... Em hiểu, là anh muốn vợ kiêng khem để tốt cho sức khỏe nhưng cái cách anh trừng mắt, quát nạt ... mỗi khi nói những điều đó khiến em run rẩy đến phát sốt rồi dần sinh ra sợ... Chỉ cần anh hắng dặng hay ho to một tiếng, em đã co dúm người nên anh mua gì về, dù rất ngán em cũng cố ăn bằng hết vì đã có chỉ thị 'Cấm bỏ thừa'.
Nhiều lúc nghĩ quẩn em muốn bỏ chồng quách cho xong nhưng nghĩ lại thương con. (Ảnh minh họa).
'Yêu' sau sinh: Muốn thắng phải có mánh!
'Sản mòn' vì ham 'yêu' chồng sớm?
Hài hước nhắc vợ 'yêu' sau sinh
Anh cũng rất kỹ tính chuyện chăm con. Một lần, chỉ vì em ngủ quên, để muỗi đốt con... anh đã mắng như té nước vào mặt em. Rồi anh vừa xoa nốt muỗi đốt trên mặt con vừa nhiếc em là 'Con mẹ vô tâm, không biết thương con' khiến em tủi thân vô cùng.Lần khác, con bị sốt... em luống cuống lấy nhiệt kế cặp nhiệt độ rồi lục tục pha thuốc cho con uống. Chẳng hiểu sao uống thuốc mà thằng bé cứ khóc nằng nặc, ho sặc sụa. Anh đi làm về, nghe tiếng con ho liền quẳng vội chiếc cặp xuống ghế rồi vừa đi đến chỗ 2 mẹ con vừa chỉ tay vào mặt em mà nói: "Cô vụng thì vụng 1 vừa 2 phải thôi. Cô muốn giết con trai tôi à?" rồi giằng con đòi bế khiến em choáng váng và bẽ bàng...Khi em bị cúm, anh cách ly em với con hoàn toàn - không được bế, không được cho ăn, không được ôm, thơm má hay hôn - cứ như thể em là virus độc hại. Em tự an ủi mình rằng anh làm thế cũng vì không muốn con bị lây bệnh, nhưng càng cố 'ru ngủ' mình thì em lại càng tủi thân. Anh dúi thuốc vào tay em, bắt uống và nói lạnh te 'Khỏi nhanh còn chăm con'... Rốt cuộc trong mắt anh có còn coi em là vợ? Có chút yêu thương nào cho em?Sau những vụ việc như thế, em thấy chán chồng, chẳng còn muốn yêu thương hay chia sẻ gì với anh nữa. Cứ khi nào cố gắng gần gũi hay muốn nói chuyện góp ý thì gương mặt sắc lạnh cùng câu nói 'Cô là đồ vô dụng' của anh lại khiến người em lạnh sống lưng, sợ sệt và mất hết tự tin. Cũng bởi vậy, mỗi lần chồng đến gần và đòi 'yêu' thì em chỉ cố gắng chiều cho xong, không hề có chút hứng thú nào. Một hai lần, chồng em lờ mờ nhận ra sự căng thẳng của em và khó chịu ra mặt. Anh không đánh mắng em nhưng bóng gió rằng, phải chăng em đang nhớ tình cũ (vì trước khi lấy anh, em có một mối tình 6 năm khá sâu đậm). 'Chuyện chăn gối' của vợ chồng em lạnh nhạt - vẫn 'hành sự' đều, vẫn 'hoàn thành nhiệm vụ' - xong việc mỗi người quay một hướng... chỉ còn tiếng thở dài trong đêm.Vợ chồng em dù vẫn ăn cùng mâm, ngủ cùng giường nhưng chẳng khác gì người dưng nước lã. Chuyện 2 vợ chồng nói với nhau cũng chỉ xoay quanh con hoặc gia đình... Nhiều lúc em nghĩ quẩn, vợ chồng cứ nặng nề thế này thì bỏ quách cho xong. Nhưng bình tâm lại, em thấy thương con trai mới hơn 7 tháng tuổi nên lại cắn răng nín nhịn.
Thực sự em thấy ngột ngạt quá khi phải sống với một người chồng gia trưởng, cộc cằn như thế này. Em phải làm gì đây?
Tâm sự của độc giả gửi từ email tranle...@...
Mời độc giả gửi tâm sự, khó khăn chuyện chăm con, chuyện vợ chồng sau sinh... về địa chỉ email: lamme.eva@gmail.com. Eva sẽ chia sẻ, gỡ rối cùng bạn bệnh thần kinh.
Liên hệ quảng cáo
Yahoo: langtukhongtingdau_900
Top
Comments[ 0 ]